Thử thách là để vượt qua

Tôi viết bài này khi vừa mới kết thúc thử thách 30 ngày viết blog. Cho đến hôm nay, tôi đã xuất bản 15 bài viết trên trang blog này. Bài viết cuối, tôi sẽ không nói gì nhiều, chỉ là một vài chia sẻ về những khó khăn của chặng đường vừa qua. Và dĩ nhiên, tôi sẽ còn tiếp tục viết blog, vì đây là cách tôi lựa chọn để rèn luyện và phát triển.
Với tôi, thì việc viết blog không đơn giản lắm, tôi vốn không giỏi văn như bao người khác. Ngày đi thi văn tôi chỉ thường viết được 3 trang rưỡi khi những người khác xin tờ 2, tờ 3. Và tôi cũng thực sự phát “ngấy” với kiểu học thuộc lời văn ý thơ được cho sẵn. Trường học dạy và bắt chúng tôi phải viết văn vừa bay bướm, vừa theo công thức dập khuôn, đôi khi còn tâng bốc và nịnh bợ. Thứ văn học được dạy ở trường học đã khiến tôi bị ám ảnh và ghét môn văn. Những con điểm chỉ vừa đủ không rớt đã khiến tôi nghi ngờ khả năng viết của chính mình. Chính vì thiếu đi một niềm tin yêu vào cây bút, nên viết blog là một chặng đường gian nan. Mỗi lần tôi cầm bút lại là một lần thử thách bản thân vượt qua hồi ức “khủng khiếp” với môn văn trong quá khứ. Tiếng nói nhỏ bên trong bắt đầu thì thầm: “mày không đủ tốt, không có năng khiếu, việc này có ý nghĩa gì chứ? Đang còn đống việc phải lo kìa”. Đó là lúc tôi phải chế ngự cái tâm, và nhớ lại mục đích ban đầu của mình, điều chỉnh lại tâm trạng, suy nghĩ. Và mỗi lần tôi hoàn thành bài viết chính là một lần tôi chiến thắng bản thân mình, vượt qua nỗi nghi ngờ và dập tắt đi tiếng nói tiêu cực bên trong.

Thử thách tiếp theo: tìm chủ để, ý tưởng. Thú thực tôi đã có những khó khăn khi định hình mục đích của chính blog này. Mình sẽ viết chủ đề gì, cho ai, và hướng đến mục đích gì?? Và mỗi khi viết về một chủ đề mới? Tôi đều phải trăn trở suy nghĩ ra một điều gì đó đáng để nói, có một chút giá trị thực tiễn. Vì tôi không muốn phí thời gian viết về những thứ ko mang lại giá trị. Nhưng rồi tôi đã làm được, để mà viết được, tôi đã phải thay đổi. Tôi đã quan sát cuộc sống kỹ hơn, con người kỹ hơn, để khám phá ra những thứ giá trị xung quanh. Thì ra chúng vẫn luôn ở đó, giờ tôi mới nhận ra.
Thử thách thứ ba, thời gian và công việc tương đối bận rộn. Nên tôi phải học cách tận dụng những khoảng thời gian nhỏ, và bớt lãng phí thời gian hơn. Và tôi nhận ra những khoảng thời gian nhỏ nhưng được sử dụng tập trung và có mục đích, có thể tạo ra một kết quả ý nghĩa.

Thử thách cuối cùng: sự cầu toàn. Nhiều lúc, tôi không hài lòng với những thứ mình viết nên lại xóa đi tất cả và viết lại từ đầu. Rút cục, tôi vẫn có lúc cứng đầu như khi còn bé vậy. Dù chỉ là một kẻ A-ma-tơ, nhưng tôi đã phần nào cảm nhận được con đường của một cây viết thực khó khăn. Thế nhưng……

Sau tất cả những khó khăn, tôi đã vượt qua được chặng đường này. Tôi đã xuất bản được một blog của mình. Từ trong ý tưởng và ước muốn của tôi, một điều gì đó đã trở thành sự thực, một giá trị chưa từng có đã được chính tôi mang đến cuộc đời này. Hơn hết, tôi còn chứng minh cho mình thấy, chỉ cần có ý muốn làm chắc chắn sẽ làm được, sẽ có cách. Nếu chúng ta đặt mục tiêu và quyết tâm, kiên trì hằng ngày theo đuổi thì, bằng cách nào đó, chúng ta sẽ đạt được điều chúng ta muốn. Do đó phải luôn đặt những mục tiêu lớn hơn khả năng hiện tại của bạn. Chẳng hạn, chắc tôi sẽ không thể nào lập được 1 blog và viết được 15 bài, nếu ngay từ đầu tôi không đặt mục tiêu tham gia và chiến thắng thử thách này.
Xin kết lại bằng bài thơ tôi thích của một idol:

“Đi đường mới biết gian lao,

Núi cao rồi lại núi cao trập trùng

Núi cao cho đến tận cùng

Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non”

WHY PEOPLE READ MORE THAN THEY WRITE?

You will agree this opinion when you count the time you write something outside homework, and test when you were students. Is it true that you dont write if it is not compulsive?

One reason I can think of why the Media always motivates people to read more than write is that they want to sell book. They want you to become their loyal audience, not their competitor.

The second reason is more people like reading than writing. Because it is easier to read, than to write. Compare to reading, writing demand you to dedicate more effort to think innovatively. One way is passive, the other is active.

A NEW POWERFUL HABIT: WRITING

On this post, I would like to write in English to create some fresh air.

As my challenge is coming to the end, I just want to share briefly about the difficulty and enjoyment I encountered on my journey of 30 days writing Blog. About this project, my goal is to develop a new habit, a new worthy skill, here is writing. I have to be honest, I am an introvert person who keeps most thoughts to myself. But as I grow up, I realise that there are many times life requires me to step in the light, and take the stage. Life demands everyone to move forward to get what he wants. So, I accept to step up and break my silence comfort. I choose to take charge, to lead and to raise my voice when neccessary. Here, writing is the first step to share my view. Hey World, here I come!

Good things about the challenge: I feel amazing when I create something new as a blog post. An undescribed feeling of satisfaction surges inside, but you will never know until you get your hand dirty and do it yourself. Like a cook enjoys the dish that he’s cooked, I’ve learned alot from my writing, both the bad and the good. I’ve grown from it.

Writing is like a method of reflecting back the pass experience, and prepare for the future. Next time, I will do it better to take a chance that I missed. Sometimes, it gives me a chance to question things not so obvious, to see the subtle truth behind the fast moving life, to discover the depth in mindset of people, to see things clearer as its nature, to realise my present problems, and finally, to understand myself. Next, I would say writing blog is the best way to straighten my thoughts, to keep them in order. After that, I would say: “now I understood. Now I see the logic. They all make sense”. When you write, of course you need to think and ponder a lot of things, and that thinking process really makes you smarter and wiser. If you have some problems that make you feel stuck, there are two ways to find the solution, reading and writing. The best way is, of course, combining these two.
I believe people’ve underestimated the power of writing, when compare to reading. Don’t get me wrong, because I am a bookaholic, as I read quite alot, everyday. But writing down my thought really enhances the knowledge that I read. It boosts my learning in a way and speed that reading never could, and also it opens a completely new dimesion within myself: the dimention of creativity. There is where all the posibilities can happen, I can see huge potential undiscovered in me, a gold mine.
Starting this blog, I’ve given myself a new habit that unlocks my higher potential. Now I am not the man I used to be, but a better man.

In a nutshell, I want to say to all introverted people: It is time to put down the book, and pick up the pen! Seriously.

30 dấu hiệu của việc bạn đã trưởng thành hơn – Trưởng thành là khi….

Chắc bạn cũng đồng ý với tôi: “Sự lớn lên về thể xác không phải là trưởng thành”. Vì đâu đó bạn vẫn có thể gặp những đưa trẻ to xác như cầu thủ Balloteli, một người đàn ông to cao, khỏe mạnh, lực lưỡng nhưng luôn thích gây rắc rối, phá phách, và yếu đuối về tinh thần. Thể xác của đa số chúng ta dừng lại việc phát triển vào trước năm 18 tuổi. Nhưng chúng ta vẫn không ngừng trưởng thành về tâm hồn, và nhận thức, và đó mới là thước đo quan trọng cho việc trưởng thành.

Để định nghĩa sự trưởng thành một cách hoàn hảo, thật là khó, và thật là trừu tượng. Tôi, một kẻ chẳng dám tự nhận mình là đã thực trưởng thành, không đủ khả năng để định nghĩa và mô tả trưởng thành là thế nào. Do đó bài viết này tôi sẽ chỉ liệt kê ra những dấu hiệu của việc trưởng thành. Chúng như những mẩu bánh mỳ khô vung vãi trên đường mà tôi có thể nhìn thấy. Tôi biết sau này sẽ còn rất nhiều những thứ sâu sắc hơn để nói về việc trưởng thành. Chỉ là xin ngày hôm nay sẽ tạm lưu lại những nhận thức hạn hẹp và nông cạn của một thời “trâu trẻ”

  1. Trưởng thành là khi bạn làm được những việc mà bạn từng nghĩ bạn không bao giờ làm được
  2. Trưởng thành là khi bạn không còn quá quan tâm đến việc người khác đánh giá mình ra sao, mà bạn hiểu được mình đã sống tốt thế nào.
  3. Trưởng thành là khi bạn có niềm tin bất kể việc gì mình chú tâm, cố gắng, thì cuối cũng mình cũng sẽ làm được.
  4. Trưởng thành là khi bạn nhận ra những sai lầm, thói quen và niềm tin cũ là nguyên nhân cho đống “shit” mà bạn dẫm phải. Và khi đó bạn sẵn sàng loại bỏ chúng để học hỏi những niềm tin mới, rèn luyện những thói quen mới tích cực hơn.
  5. Trưởng thành là khi bạn nhận ra số đông thường sai, và không phải những gì người khác dạy bạn cũng đúng: bạn bắt đầu biết suy nghĩ độc lập.
  6. Trưởng thành là khi bạn không còn ngại nói chuyện với bạn khác giới, và cũng chẳng ngại phải nói chuyện với người lạ.
  7. Trương thành là khi bạn ước muốn học được cách làm cuộc sống của người xung quanh tốt hơn
  8. Trưởng thành là khi bạn bớt ích kỷ đi một chút, sẵn sàng hi sinh một chút. Không còn quan tâm em gái đã ăn của bạn cái gì!
  9. Trưởng thành là khi bạn muốn chăm lo cho gia đình, nghĩ cho tương lai: làm sao để ngày mai có cuộc sống tốt hơn?
  10. Trưởng thành là khi tìm được niềm vui trong công việc đang làm và bạn sẵn sàng làm việc chăm chỉ. Bạn bắt đầu yêu thích cảm giác chìm đắm trong công việc.
  11. Trưởng thành là khi bạn đủ kỹ năng, và khả năng để sống độc lập được. Bạn tư duy độc lập, làm việc độc lập. Bạn có thể nói “Mẹ hãy để con tự làm, mẹ hãy yên tâm”. Mẹ bạn có thể lo lắng, nhưng bạn biết mình sẽ ổn.
  12. Trưởng thành là khi nhận ra giới hạn của đúng sai thật mỏng manh. Và bạn luôn chọn ở phía cái đúng.
  13. Trưởng thành là khi lời nói của người khác, không còn làm tổn hại được bạn. Bạn sẽ không nổi khùng, mà đáp trả bằng cái đầu lạnh
  14. Trưởng thành là khi bạn biết tại sao mình làm một điều gì đó, và tại sao bạn không làm điều gì đó.
  15. Trưởng thành là khi bạn khóc khi đau, nhưng có thể lấy nước mắt rửa trôi cơn đau trong lòng, chứ không giữ lại.
  16. Trường thành là khi những chuyện trước kia bạn giận phát điên, giờ nhìn lại thấy mình thật ngốc, chuyên chẳng có gì mà.
  17. Trường thành là khi bạn học cách nhường nhìn người khác, tôn trọng người đi trước, giúp người đi sau.
  18. Trưởng thành là khi bạn thấy trách nhiệm không còn là gánh nặng, bắt ép, mà là điều bạn tự nguyện nhận lấy. Là khi bạn thấy mình muốn, cần và dám gánh vác nhiều hơn.
  19. Trưởng thành là khi bạn cảm nhận được vẻ đẹp từ những điều nhỏ bé, bình dị, hàng cây xanh, tiếng chim hót
  20. Trưởng thành là khi bạn thấy biết yêu thương hơn những gì mình đang và đã có
  21. Trưởng thành là khi bạn biết quan tâm chân thành đến những người xung quanh. Bạn thấy vui và may mắn khi quan mình còn những người quan trọng, có ý nghĩa.
  22. Trưởng thành là khi bạn trở nên cam đảm. Can đàm để từ bỏ, rồi cam đảm để học hỏi, xông pha, thay đổi.
  23. Và trưởng thành là thay vào việc sợ cô đơn, sợ bóng tối, bạn có thể học cách hưởng thụ những khoảng lặng một mình, và đêm tối trở thành một người bạn, mang lại cho bạn sự thanh tĩnh.
  24. Trưởng thành là khi bạn không còn sợ phải gặp những người khác, không còn thấy nể, hay e ngại. Thay vào đó là sự tự tin vào bản thân, bạn biết năng lực và con đường của mình. Bạn không hướng tới sự dựa dẫm mà mưu cầu sự hợp tác
  25. Trưởng thành là khi bạn biết chăm sóc bản thân hơn.
  26. Trưởng thành là khi bạn tò mò và thường suy nghĩ tại sao?
  27. Trưởng thành là khi bạn thấy cần nhìn nhận mọi thứ đơn giản hơn một chút
  28. Trưởng thành là khi biết buông bỏ những thứ không còn thuộc về mình.
  29. Trưởng thành là khi bạn suy nghĩ về những ngày tháng đã qua, và lên một kế hoạch,dự định mới cho tương lai.
  30. Trưởng thành là khi bạn chịu ngồi im để bắt đầu học một kỹ năng, kiến thức mới giúp nâng cao thu nhập trung và dài hạn.

Kết luận: Tôi nghĩ chẳng có người hiểu biết nào dám vỗ ngực khẳng định mình đã hoàn toàn trưởng thành. Họ thừa hiểu, người khôn ngoan nhất cũng không thể biết hết mọi thứ, vần cần phải học thêm. Do đó, tôi tin “hành trình trưởng thành” là một con đường phát triển không có điểm kết thúc. Trên con đường đó, ta phải liên tục dấn thân, liên tục tiến bước cho đến ngày hơi thở yếu đi, và thân thể không còn cho phép.

Ngày chúng ta nhắm mắt ra đi, thân thể chúng ta sẽ ở lại. Nhưng thứ mà con người mang theo sẽ là thế giới tinh thần của chính mình, thứ đã được đào luyện qua hành trình sống.

LeminhquangBLogs -HN. 1/7/2020.

PS: rất muốn viết trưởng thành là khi không ngờ viết được dài như vậy… 🙂

MY SIMPLE EATING BELIEFS -12 niềm tin đơn giản của tôi về ăn uống lành mạnh

Trước đây trong bài viết tìm ra sự thật, tôi đã đề cập đến những quan điểm khác nhau, gây tranh cãi trong ăn uống của chính gia đình tôi. Và sau đó, tôi đã dành thời gian để nghiên cứu về cách ăn qua những quyển sách nổi tiếng, như “nhân tố enzyme”, cùng một số trang web khoa học sức khỏe của nước ngoài. Việc nghiên cứu đã mang lại cho tôi những quan niệm mới về ăn uống theo màu sắc khoa học.

Bài viết này tôi sẽ chỉ nêu ngắn gọn những niềm tin mà tôi đúc kết được sau quá trình tìm hiểu. Nội dung bài viết sẽ không đi sâu chi tiết vào lý giải khoa học và cũng không khuyến khích bạn tin theo những niềm tin của tôi một cách mù quáng. Bài viết chỉ nhằm mở ra một góc nhìn khác, gợi sự tò mò và khuyến khích bạn đọc tự tìm hiểu để chọn cho mình một chế độ ăn phù hợp và healthy nhất. Nào, hãy bắt đầu:

#1. Đường và đồ ngọt không tốt cho sức khỏe. Giới hạn đường một ngày cho người trưởng thành chỉ là 30 gram một ngày, tương đương khoảng 6 thìa caphe nhỏ. Tuy nhiên ngày nay, đường đang được sử dụng quá đà trong các loại đồ ăn, thức uống. Cùng với đó, số người bị nghiện đồ ngọt đang ngày càng tăng lên. Vì sao đồ ngọt lại hấp dẫn? Vì nó sự kích thích não bộ và tạo ra cảm giác hưng phấn. Chúng ta vốn là sinh vật thích đồ ngọt theo dạng bản năng từ thời còn nguyên thủy, và ngày nay vẫn rất nhiều người không thể kiềm chế được sức hấp dẫn này. Chỉ nhìn thấy đồ ngọt thôi cũng có thể khiến nhiều người thèm nhỏ rãi. Họ sẵn sàng bất chấp tất cả số đo , cân nặng để nhét bằng được chúng vào miệng. Mặt tích cực là đồ ngọt khiến nhiều người trở nên yêu cuộc sống hơn (trước khi ăn nó), và giúp quảng bá hiệu quả triết lý YOLO. Còn ở mặt tiêu cực, ăn đường khiến bạn có thể trông già hơn, da xấu hơn và dễ béo phì, rối loạn chức năng. Đường cũng sẽ khiến bạn cảm thấy dễ mệt mỏi hơn, yếu hơn về sức bền. Do đó, hãy hạn chế đồ ngọt.

#2. Sữa bò và sữa các loài khác không tốt cho con người. Điều này càng đúng với đa phần người châu Á và Việt nam. Câu trả lời nằm ở khả năng tổng hợp và hấp thụ chất dinh dưỡng trong sữa của cơ thể người. Người Châu Á thiếu đi một loại enzyme để tổng hợp lactose trong sữa, khiến chúng ta bị đầy hơi, khó tiêu, chướng bụng. Có thể có một số thành phần dinh dưỡng nhà sản xuất thêm vào vẫn có tác dụng, nhưng chúng ta không hấp thụ được hoàn toàn, và các loại sữa tiệt trùng đều có thêm một số chất không tốt cho cơ thể.

Về tác động tiêu cực, việc uống sữa có thể khiến quá trình dậy thì và lão hóa diễn ra sớm hơn, hơn do sự kích thích hocmoon cơ thể. Nếu bạn có để ý kỹ, thì ở những quốc gia uống sữa nhiều, thanh thiếu niên trông họ gì hơn so với người châu Á cùng tuổi. Và thứ hai là tuổi dậy thì của trẻ em ngày nay đang ngày càng sớm. Tôi không khẳng định, nhưng cũng đã có một số những nghiên cứu kết luận việc uống sữa bò phổ biến đã góp phần tạo ra hiện tượng này. Chưa kể, đa số mọi người đều thích uống sữa với đường, mà đường trắng thì khoa học đã chứng minh đó là kẻ thù số một cho sức khỏe và sắc đẹp.

#3. Tinh bột và bánh mỳ

Không nên ăn quá nhiều tinh bột đã qua chế biến như bột mỳ, cơm, gạo,.. vì những loại này có hàm lượng dinh dưỡng thấp, calo cao, đồng thời dạng đường tinh bột sẽ khiến lượng đường huyết trong máu trong tình trạng mất ốn định sau khi ăn, và phải điều tiết lại bằng hocmoon. Chính quá trình này, gây ra sự buồn ngủ, mệt mỏi sau giờ cơm trưa, và còn khiến chúng ta nhanh cảm giác đói khi lượng đường trong máu giảm xuống. Chính tôi cũng đã hạn chế lượng tinh bột của mình lại.

Bạn có biết loại gạo nào tốt nhất không? đó chính là gạo nâu và gạo lứt. Với hai loại này rất nhiều dinh dưỡng, vitamin và ít tinh bột hơn. Chúng thực sự rất tốt cho sức khỏe. Do đó bạn có thể ăn nhiều hơn gạo trắng bình thường.

#5 Thịt, cá, hải sản: Mặc dù nhiều đạm và giàu dinh dưỡng. Nhưng chúng ta nên ăn ít đạm theo tỷ lệ tổng: 15% thịt cá, 85% Rau. Tôi không muốn làm đau đầu các bạn với những lý giải khoa học chi tiết. (Mà thực ra là do quá lười viết). Tỷ lệ đúng mới là chìa khóa của việc ăn uống khỏe mạnh. Tôi không tin vào các chế độ kiêng khem hạn chế sự đa dạng của việc ăn uống (trừ những thứ không tốt: như sữa động vật và đồ chiên rán)

#6 Cách chế biến đố ăn: đồ chiên rán và đồ dầu mỡ: tránh xa. Và cách ăn tốt nhất: ăn hấp, sau đó là luộc.

#7 Rau xanh và hoa quả: Không có giới hạn nào cả. Hãy ăn càng nhiều càng tốt. Tất nhiên nếu bạn bị dị ứng với đường thì nên tránh các loại quả có hàm lượng đường cao. Và nhớ ăn những loại organic, không có nguồn gốc hóa chất từ TQ. Nên ăn hoa quả tươi ngay sau khi cắt, để tránh bị oxy hóa.

#8 Các loại hạt: bạn nên ăn nhiều nhất có thể, và đa dạng nhất có thể.

#9 Ăn nhạt và hạn chế gia vị: đừng có chiều cái miệng quá nhiều, mà hãy huấn luyện cho nó tránh lại sự cảm dỗ của các gia vị, chúng gây nghiện và không tốt cho cơ thể. Gia vị giống như là thứ hàng ma thuật mà các đầu bếp muốn yểm lên Khách hàng để khiến họ quay lại vậy. Bạn có muốn bị bỏ bùa hay không?

#10 Vitamin: đôi khi bạn cần bố sung một số loại vitamin cần thiết nếu nguồn thực phẩm của bạn bị thiếu hụt. Thiếu vitamin sẽ gây suy giảm chức năng của một số bộ phận trên cơ thể. Dó là lý do mà các quý ông thướng thích ăn hàu.

#11 Đồ Uống: Nước lọc đun sôi là thứ nước đơn giản nhất và tốt nhất. Bạn cần một chiếc máy lọc xịn.

#12 Các loại thuốc: Khi không còn lựa chọn nào khác, tức là vấn đề rất nghiêm trọng, thì tôi mới uống thuốc. Dùng thuốc thường xuyên và lâu dài thực sự không tốt, và chỉ nên là giải pháp cuối cùng. Vì thuốc chính là  giải pháp lấy độc trị độc, và làm các nội tạng của bạn yếu đi. Hãy sống lành mạnh vat hay đổi cách sinh hoạt của bạn.

Tổng kết ngắn gọn công thức:

  • Tránh xa gia vị, đường, đồ ngọt
  • Ăn nhiều hạt, rau, hoa quả
  • Tỷ lệ vàng: 15% động vật, 85% thực vật.
  • Uống nước là tốt nhất.
  • Không lạm dụng thuốc.

“You are what you eat”. Những gì bạn ăn thực sự sẽ trở thành một phần của bạn, do đó hãy ăn uống khoa học và thông minh.

TẠI SAO CHÚNG TA LÃNG PHÍ THỜI GIAN –Nguyên nhân gốc rễ vì sao bạn không đạt được điều bạn muốn

Như đã nói trong bài trước, con người chúng ta ai cũng có nhiều mục tiêu, kế hoạch và ước muốn. Chúng ta muốn có một thân hình sáu múi, muốn giỏi đàn, nhảy, piano, muốn có những mối quan hệ tốt, và muốn được giàu có.. v..v… Rõ ràng để làm được những điều này, chúng ta cần đầu tư rất nhiều thời gian và nỗ lực. Có nhiều người thật sự có một khởi đầu tốt, họ có một kế hoạch rõ ràng, một mong muốn cháy bỏng, và dường như sự nhiệt tình của họ ở chặng xuất phát sẽ cuốn phăng tất cả những khó khăn. Nhưng trải qua vài tuần trăng mật đầu tiên, nhiều người lại không thể giữ được sự nhiệt huyết và cường độ ấy. Họ bỏ tập gym và trượt dài theo chặng đường cũ. Nguyên nhân nếu bạn hỏi họ, đó sẽ là tôi quá bận. Còn sự thật sâu xa, như đã phân tích ở bài trước: đó là họ đã TỐN QUÁ NHIỀU THỜI GIAN, đó chính là lý do khiến họ không đạt được những điều họ muốn. Họ chính là những con tàu đắm vì một lỗ hổng nhỏ ở dưới đáy tàu. Và bài viết này sẽ chỉ ra nguyên nhân sâu xa, tại sao chúng ta TỐN THỜI GIAN, rồi để tìm cách vá những lỗ rò đó lại.

Trước khi bàn đến các hành động gây mất thời gian, tôi muốn đề cập một nguyên nhân sâu xa hơn: Tâm trạng và cảm xúc.  Đây mới là thứ khiến chúng ta ra những quyết định sai lầm.  Khi tâm trạng mất thăng bằng dẫn đến cảm xúc tiêu cực, căng thẳng, mệt mỏi. Chúng ta còn muốn làm điều gì có ích nữa cơ chứ.
Điều gì sinh ra tâm trạng này, có lẽ là sự lặp lại của một cuộc sống không có gì đổi mới, và thứ hai là mọi thư không diễn ra theo kỳ vọng của chúng ta, chúng ta không đạt được những gì chúng ta muốn ngay lập tức. Chính sự không đạt được này, những nhu cầu không được thỏa mãn khiển từ trong tâm, chúng ta sinh ra những cảm xúc buồn chán, sự cô đơn, stress, mệt mỏi.

Và khi đó giải pháp ngay lập tức bạn nghĩ ra là gì? Tất nhiên rồi, tìm thứ gì đó để GIẢI TRÍ, tham gia một hoạt động giải trí sẽ khiền bạn vui vẻ hơn. Các hoạt động giải trí kha đa dạng: đọc sách, xem phim, đọc truyện, đi ăn, đi bar… Ví dụ như sau một ngày làm việc, đầu tiêu tôi thấy mệt mỏi, và tôi nghĩ mình sẽ dành một chút thời gian xem cái này, cái kia trên Youtube và giải trí một chút. Một số người khác thì đọc một cuốn truyện, xem vài bộ phim. Và những thứ đó thường kết thúc ngốn cả vài tiếng đồng hồ sót lại của buổi tối. Những suy nghĩ “giải trí một chút ấy” có một thứ quán tính và làm con người ta “lầy” một cách kỳ lạ, không muốn thoát ra. Và có lẽ đó chính là trở ngại lớn nhất để tôi chưa đạt được những điều mình muốn nhanh hơn.

Vậy giải trí liệu có phải là tốn thời gian? Không phải, tôi tin rằng giải trí không phải điều xấu. Nhưng vì có quá nhiều hoạt động giải trí đa dạng, cho nên người thông minh sẽ chọn những HOẠT ĐỘNG GIÁI TRÍ THÔNG MINH. Tại sao không thể vừa giải trí, lại vừa tích lũy cho mình những tài sản, giá trị có ý nghĩa cơ chứ? Điều đó liệu có thể? Tôi tin là có, và tôi sẽ có một bài phân tích sâu hơn về cách để CHỌN những hoạt động GIẢI TRÍ LÀNH MẠNH, có giá trị sinh lợi cao. Hiện tại, bạn chỉ cần nhớ rằng các việc giải trí có hai vấn đề lớn, đó là: đa số hoạt động giải trí không tạo ra giá trị (vô bổ); và hai là, đôi khi chúng ta ngốn quá nhiều thời gian dành cho những hoạt động này. (một số hoạt động mang tính nghiện cao: Game, truyện, phim truyền hình dài tập).

Tôi đã nghiệm ra một điều thế này: Người dại sẽ chống lại cám dỗ, người khôn sẽ tránh xa cám dỗ. Vì phần lớn trường hợp, bạn sẽ không chiến thắng được những sự hấp dẫn chết người này. Đừng thử thuốc phiện, hãy tránh xa chúng.

Lý do thứ ba, thiếu một kế hoạch cân bằng. Một kế hoạch dày đặc lịch làm việc 12-14 tiếng một ngày có phải là sự tối ưu không? Tôi tin là không, bởi nó quá “xôi thịt”, tất nhiên thịt rất giàu protein và calo, nhưng ăn nhiều sẽ rất ngấy. Cho nên nếu bạn không có dành time cho giải trí, tâm trạng bạn sẽ không tốt (mất cân bằng), rồi bạn sẽ không tuân theo kế hoạch đề ra và lại tốn thời gian vô bổ thôi.

Vậy thông qua nhìn nhận của tôi có ba lý dó khiến chúng ta Waste time đó là:

#1. Mất thăng bằng về cảm xúc, nảy sinh cảm giác tiêu cực trong tâm lý: lo lắng, mệt mỏi, stress.

#2. Chọn sai hoạt động giải trí: một số hoạt động  giải trí khá vô bổ, gây nghiện và ngồn nhiều thời gian. Còn một số hoạt động thông minh khác thì vừa giúp thư giãn, vừa mang lại nhiều giá trị tri thức, và mối quan hệ, và quan trọng nhất, chúng ta không thể tham gia những hoạt động này liên tục, mọi lúc mọi nơi.

Để giải quyết gốc rễ hai vấn đề này, đưua bạn đến lựa chọn tốt hơn sẽ là mục tiêu của bài viết sau.

#3. Kế hoạch phân bổ thời gian chưa hợp lý cho công việc, thư giãn, và những hoạt động khác.

Bài viết sau sẽ là bài viết quan trọng nhất, chỉ cho chúng ta cách sử dụng thời gian cân bằng, đạt hiệu quả cao, để chúng ta luôn có một tinh thần làm việc phơi phới, hung phấn như mặt trời buổi sáng, luôn yêu đời, và khiến chúng ta tích lũy được nhiều giá trị sống như thành tựu, mối quan hệ, và đạt được những dự định đề ra một cách hiệu quả.

TẬN DỤNG THỜI GIAN TỐT HƠN – đừng để bận rộn là cái cớ khiến bạn từ bỏ

Thời gian là nguồn lực đáng quý. Với thời gian được sử dụng thông minh, có định hướng ta có thể làm được mọi việc to lớn, nắm bắt được những cơ hội, và xây dựng nên những thứ trường tồn. Nhưng thời gian cũng chỉ là điều kiện cần vì thành tựu không tự đến, con đường không tự ngắn lại chỉ với sự trôi qua của thời gian. Phần lớn kết quả là ở việc chúng ta làm gì với thời gian chúng ta có.

Nếu một người có kế hoạch làm một điều gì đó mà rồi sau vài tháng họ vẫn chưa bắt đầu, thì cái cớ thường sẽ là “tôi quá bận, tôi không có thời gian”. Khi sự bận rộn trở thành cái cớ cho sự trì hoãn và lơ đễnh với những thứ đáng giá và quan trọng, thì mọi điều rắc rối có thể kéo theo: Một mối quan hệ đổ vỡ, một lớp học đánh đàn, một kế hoạch tập gym và giảm cân bị cho sọt rác…

Điều gì đó chúng ta đang có, mà chúng ta không dành thời gian, sự chú ý và quan tâm cho nó, dần cũng sẽ biến mất. Do đó một cuộc sống có ý nghĩa thì không thể thiếu đi nhận thức rõ rang về giá trị, và một kết hoạch sử dụng thời gian rõ ràng.

Vậy sự thất bại trong những kế hoạch liệu có thực sự là tại vì chúng ta không có thời gian? Vì chúng ta đã quá bận như cách giải thích ở trên? Hay có một nguyên nhân sâu xa nào khác?

Thời gian đã đi đâu??

Chúng ta thực sự không đủ time hay đang lãng phí thời gian? Đôi khi xem lại cách mình sử dụng thời gian, tôi giật minh nhận ra mình đã lãng phí quá nhiều thời gian vào những thứ không mấy giá trị. Và lúc đó, tôi đã bị cắn rứt lắm, và để thay đổi tôi cần một giải pháp.

Ngoài 8 tiếng làm việc, thời gian buổi tối, chúng ta làm gì? Tôi nhận ra buổi tối mình có thời gian, nhưng thường bị lãng phí cho một số thứ giải trí. Mà nếu tôi tận dụng tốt khoảng thời gian này, thậm chí tôi có thế có thêm 4 tiếng một ngày để làm những gì có giá trị nhất. Nhưng dường như khoảng thời gian này bằng một cách nào đó bị trôi qua một cách lãng phí. Bạn có đang tận dụng tốt khoảng thời gian này?

Một con tàu bị chìm chỉ với một lỗ rò gỉ dưới đáy thuyền – Đời người chúng ta khác nào một con tàu, và con tàu của chúng ta luôn trên hành trình đi chinh phục mục tiêu, những bở cõi do chúng ta cắm mốc bản đồ. Đôi khi chúng ta không tới nơi chỉ vì những lồ rò gỉ về thời gian, sự tập trung, và nỗ lực. Một lỗ rò rỉ nhỏ có thể làm đắm cả con tàu lớn. Do đó chúng ta rất cần phải lấp đi những lỗ rò về thời gian, nguồn lực quý giá nhất chúng ta có.

Nếu chúng ta đang qúa thiếu thời gian, hay đang quá bận, có lẽ cần một quá trình nhìn lại những nơi chúng ta đang lãng phí, và cần một chiến dịch tổ chức, sắp xếp công việc, kế hoạch tốt hơn.

Bài viết sau sẽ phân tích rõ hơn về những lý do phổ biến khiến phần lớn mọi người lãng phí thời gian. Khi hiểu rõ được những động cơ và nhu cầu này, việc tìm ra giải pháp sẽ hiệu quá và giải quyết vấn đề triệt để hơn.

SỰ CHỊU ĐỰNG LÀ PHẨM CHẤT VĨ ĐẠI

Người đàn ông kiên nhẫn nhất mà tôi từng biết trong cuộc đời này, là bố tôi. Bố tôi là một người đã trải qua nhiều trái đắng của cuộc đời, nếm mật, nằm gai. Nhưng có lẽ, chính những khó khăn, dày vò về thể xác cùng áp lực tinh thần đã trui rèn lên cái phẩm chất đàn ông: cam đảm, kiên nhẫn, lạc quan. Tôi thấy bố tôi hao hao giống nhân vật Paven trong “Thép đã tôi thế đấy”, tại thời điểm tồi tệ nhất của cuộc đời, khi bản thân bất lực trong nghịch cảnh, ý chí không ngừng vươn lên vẫn thôi thúc bố tôi lao động, và khát khao được làm người có ích luôn cháy hừng hực. Thỉnh thoảng tôi tự hỏi: nếu đổi lại tôi phải trải qua những gì mà bố tôi chịu đựng, liệu mình có chịu được không?

Có những khoảng thời gian tôi còn bé, tôi đã quen với những ngày không có bố. Bố tôi luôn sẽ chỉ trở về vào trong đêm ngày cuối tuần khi tôi đang ngủ say. Và sáng thứ 2, khi tôi thức dậy chuẩn bị đi học, bố tôi đã đi. Thời gian khi đó, bố tôi thường phải làm việc 12 tiếng mỗi ngày trong nhà máy sản xuất, những đêm không ngủ vì trực ca đã là điều bình thường, phổi phải dần quen với khói bụi của không khí nhà máy, và da thì phải săn lại để thích nghi với cái nóng thiêu đốt của lò nhiệt. Có những ngày làm việc, ông bận đến mức quên cả giờ cơm. Phần lớn thời gian, phải sống xa mái ấm gia đình. Dưới con mắt trẻ con, tôi xem những điều đó là một điều bình thường của cuộc sống, như cách hiển nhiên mà thế giới phải vận hành. Con người sẽ làm được những việc mà họ phải làm. Nhưng sau này lớn lên tôi mới hiểu, đó chỉ là lựa chọn của con người cam đảm, để trả giá trước cho một tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình. Những việc lớn luôn bắt đầu với những khó khăn, và người làm được việc tất lớn phải có khả năng chịu đựng lớn dể vượt qua thử thách.

Bố tôi là kiểu người dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt, đói rét, dù thời tiết nóng hay lạnh, bố tôi đều không hề than thở một lời, mà sẽ cố gắng chịu đựng để vượt qua, hoặc làm hết sức để cải thiện tình huống đó. Hoặc khi chịu những ánh nhìn xoi mói, thái độ khắc nghiệt, lời nói khích bác hay chỉ trích tiêu cực, bố tôi vẫn vẫn sẽ giữ thái độ lạc quan, tính cách trung dung, không bao giờ chấp nhặt. Ngày hôm trước dù có những mâu thuẫn, ngày hôm sau vẫn có thể trở nên vui vẻ. Như đã cho mọi thứ không hay vào dĩ vãng, quên đi cả những sai lầm của người khác, để có thể lại nở nụ cười khi thấy họ. Bố tôi có một tính cách quảng đại với bạn bè, cho nên ông có những người bạn tốt và chân thành mà tôi ngưỡng mộ. Khi đi đâu, tôi vẫn luôn yên tâm vì biết bố tôi vẫn đang đợi tôi ở nhà. Những lúc tôi sai lầm thì rồi bố tôi cũng tha thứ. Tôi thấy may mắn vì bố tôi là người kiên nhẫn và giỏi chịu đựng. Bố tôi có tầm lòng rộng lượng như đại hải vậy, là tấm gương để cho tôi học hỏi, là nguồn động viên cổ vũ tôi khi tôi cần.

Bố tôi là kiểu người không đầu hàng. Khi làm một việc gì đó, mà rất khó rất lâu rất mất thời gian. Gặp việc khó, bố tôi cũng sẽ làm cho bằng được, kiên nhẫn và kiên nhẫn từng chút một, để cuối cùng hoàn thành công việc. Khi tôi nghĩ đến bố, mọi vấn đề khó khăn tôi phải đối mặt trở nên nhỏ bé, tôi như được truyền thêm cảm hứng và sức mạnh, vì tôi nghĩ so với khả năng chịu đựng của bố, chắc chắn đây chỉ là chuyện nhỏ. Từ bố tôi, tôi nhìn ra một điều: khả năng chấp nhận, chuyển hóa và hưởng thụ môi trường chính là một cảnh giới sống khác của con người.

Chịu đựng và kiên nhẫn có thể chưa đem đến thành công nhưng nó khiến ta an tâm và đón nhận những điều của ngày hôm nay trọn vẹn nhất. Kiên nhẫn giúp ta lắng đọng và suy nghĩ minh mẫn về sự việc để sáng suốt quyết định và lựa chọn. Và rồi, những kết quả mà ta tích lũy hàng ngày, dần cũng sẽ to lớn hơn, đắp gò thành núi, tích tiểu thành đại. Thành công với mỗi người mỗi khác, không ai có một định nghĩa giống nhau. Nhưng để đi tới thành công thì dù xuất phát ở đâu, hay lựa chọn con đường nào, thì cũng chỉ có một hướng để đi tới nó: TIẾN LÊN MỖI NGÀY.

“It doesn’t matter how slow you are going, as long as you do not stop”

“Bạn đi chậm như thế nào không quan trọng, chừng nào bạn không dừng lại”

Lời kết tôi chỉ muốn nói: hãy chịu đựng, kiên nhẫn và kiên trì để thành công.

Lê Minh Quang Blog – HN, 11/06/2020 – mừng sinh nhật bố.

CHỦ ĐỀ 2- FOCUS -LÀM THẾ NÀO ĐỂ CẢI THIỆN ĐỘ TẬP TRUNG?

Tôi đã cải thiện sự tập trung như thế nào? Sau khi nghiên cức hàng chục bài báo khoa học về sự tập trung, tôi đã tổng hợp những lời khuyên và thêm vào đó một phần sáng tạo để cho ra một danh sách biện pháp cải thiện độ tập trung. Tôi đã dùng chính mình để thí nghiệm những phương pháp này trong 4 tuần, và may thay, kết quả tạo ra bước đầu rất khả quan. Tôi nhận ra đã tăng sự tập trung của mình lên gấp khoảng 4 lần sau một tháng áp dụng, thời gian thực hiện công việc giảm xuống, trong khi chất lượng lại tăng lên. Tôi thấy mình được sếp và những người xung quanh tôn trọng hơn, họ còn sẵn sang hỏi ý kiến, dù cho tôi là người trẻ nhất của cả bộ phận. Công việc và mọi thứ trở nên dễ dàng hơn nhiều khi tôi cải thiện khả năng tập trung của mình khi làm việc. Và dưới đây là những điều tôi đã áp dụng để tăng sự tập trung của mình:

  1. Tạo ra môi trường để tập trung: Hãy tạo ra một môi trường gọn gàng, ngăn nắp; hãy loại bỏ những thứ gây mất tập trung trong tầm nhìn; hãy bắt đầu ngày làm việc với 20% công việc quan trọng nhất với chiến lược phát triển dài hạn của bạn trong 1 giờ đồng hồ; hãy ngăn cách và thông báo với những người khác để bạn yên trong thời gian này; và tạo một môi trường của bạn khiến bạn càng hứng khởi về mặt tinh thần càng tốt: sử dụng những bức tranh, những từ khóa động lực…; hãy luyện tập thói quen mang lại trạng thái tinh thần hưng phấn nhất trước khi bắt đầu làm việc: Ví dụ, bắt đầu với một tách cà phê thơm phức, đọc một chương trong cuốn sách hay (VD: nghĩ giàu làm giàu, khuyến học…)
  2. Lịch làm việc và kế hoạch công việc trong từng ngày: Bạn sẽ quản trị thời gian tốt hơn và đồng thời khi có một danh sách làm việc trong ngày, bạn sẽ yên tâm là mình không bị bỏ lỡ điều gì quan trọng. Và tâm lý đó sẽ nâng cao ít nhất là gấp đôi khả năng tập trung của bạn vào việc bạn đang làm.
  3. Xây dựng thái độ tập trung và sự quyết tâm cam kết trước khi bắt đầu: Bạn cần tự nói với bản thân trước khi làm: okay, giờ mình sẽ bắt đầu công việc tập trung trong 1 tiếng, công việc này rất thú vị, mình sẽ tận hưởng nó… Nếu bạn áp dụng, bạn sẽ thấy điều này thực sự kỳ diệu vì bạn có thể ra lệnh cho bộ não của mình bằng sự tập trung. Tôi gọi kỹ thuật này là : set intention.
  4. Có bắt đầu mới có động lực: Do something good; Start to think; Writing draft. Động lực thật ra không như nhiều người lầm tưởng là một loại cảm hứng bất chợt. Mà động lực tốt nhất sinh ra trong chính quá trình hành động một cách tập trung. Bạn sẽ tiến vào trạng thái “dòng chảy”, nơi sự sáng tạo đến với bạn một cách tự nhiên nhất. Và đó chính là tiềm năng của bạn khiến bạn có thể tạo ra những kiệt tác.
  5. Mọi thứ bắt đầu với niềm tin đúng: Tập trung là có thể luyên được. Tập trung không gì hơn là một thói quen đạt được nhờ nỗ lực luyện tập. Tôi sẽ quyết tâm và cố gắng để luyện được thói quen tập trung. Chính bản thân tôi cũng đã từng mắc kẹt với niềm tin sai lầm rằng tôi không có khả năng tập trung bẩm sinh, chính niềm tin này khiến tôi lười biếng trong học tập và dậm chân tại chỗ một thời gian dài. Và mọi thứ thay đổi sau khi học được từ tác giả nổi tiếng tiến sĩ tâm lý Susan Cain về Growth mindset. Tôi đã thay đổi niềm tin gốc rễ này, và tôi thấy tiềm năng và sự tập trung trong tôi như được cởi bỏ xiềng xích. Tôi đã luyện được thói quen tập trung cao độ cho chính mình. Và điều đó đang dần mang lại cho tôi những quả ngọt trong cuộc sống.
  6. Chúng ta sẽ nâng cao khả năng tập trung khi thân thể và tinh thần ở trạng thái tốt nhất: hãy ngủ đủ giấc, hãy ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, hãy nghỉ ngơi hợp lý, hãy vận động, cuối cùng hãy tránh xa thuốc lá và rượu. Đó là công thức đơn giản nhất mà tôi tổng kết được.

Kêt lại: Để tập trung làm việc là một thử thách lớn, vì nó đòi hỏi chúng ta phải chiến thắng chính mình, và chiến thăng những cám dỗ với thế giới xung quanh. Quên đi hết thảy mọi thứ phiền toái ngoài kia, lẫn mớ cảm xúc lẫn lộn trong chính lòng mình, nỗi lo và nội sợ trong chính tương lai, lo lắng hôm qua.. Chỉ có tạm quên đi, chúng ta mới tập trung một cách chủ đông vào công việc quan trọng. Khó không? Rất khó. Xứng đáng không? Rất xứng đáng.Vì sự tập trung không chỉ là phẩm chất, mà còn là một dấu hiệu đáng tin nhất cho những thành công lớn của một người. Hãy tập trung vào nhé.

CHỦ ĐỀ 2 Focus- Tại sao tập trung lại khó đến vậy?

Ngày nay, có thể thấy sự tập trung đang trở thành một thứ phẩm chất quý hiếm, và người tập trung cao thì dường như cần cập nhật trong sách đỏ. Vì phần lớn mọi người mà tôi biết chung một nỗi niềm dù rất muốn họ cũng không thể tập trung được. Nhiều người còn nghĩ bẩm sinh họ bị ông trời “bắt tội” nên tập trung không nổi.

Nhưng lát nữa, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy ai thực ra cũng có khả năng tập trung. Và với kinh nghiệm của một người nghiên cứu về căn bênh này, và đang cải thiện khả năng tập trung của mình lên rất nhiều, tôi xin phép chia sẻ một số hiểu biết cá nhân về căn bệnh này. Những lý do chính khiến một người không thể tập trung thường là:

  1. Sự cám dỗ từ môi trường, và sự nhiễu loạn thông tin.

Sự chú ý của chúng ta là một loại nguồn lực rất giá trị, nhiều người ko ý thức được điều này và dành sự quan tâm cho những tin tức “rỗng” về tri thức. Hãy tự hỏi: chúng ta tập trung vào loại thông tin nào mỗi ngày?

Vì Internet là một thế giới đầy cảm dỗ, đủ các loại tin tức gào thét đòi sự tập trung chú ý của chúng ta, đa phần loại này nhiều chữ và không có hàm lượng trí tuệ cao. Đọc xong thỏa mãn được trí tò mò, rồi cũng để quên hoặc chỉ để        buôn dăm ba câu chuyện văn phòng.  

“Bitcoin lên giá. Đề về 55. Công phượng sắp cưới. v.v…”

Hãy tránh xa những thông tin kiều này như một người ăn kiêng tránh xa đồ ăn giàu chất béo, và rỗng về dinh dưỡng. Kẻo không chúng ta sẽ bị béo phì về trí tuệ.

Nguy hiểm hơn loại này những thông tin ngụy tạo khiến chúng ta quá tin vào một thứ ảo tưởng không có thật, khiến chúng ta quyết định sai lầm.

“Thanh niên khở nghiệp thành công với quyền chọn nhị phân ABC”,“ Bí quyết XYZ giúp giàu nhanh”. Thứ thông tin thật giả lẫn lộn, chúng ta cần dùng suy luận logic và vài ngày tìm hiều các nguồn tin cậy mới lọc được vàng thau. Tôi rất đồng ý với câu nói của Homes: “Hãy loại bỏ nhứng điều không thể, thứ còn lại dù khó tin, nhưng là sự thật.

2. Thói quen mất tập trung

Phần lớn mọi người không biết từ khi nào đã tự huấn luyện cho mình khả năng mất tập trung siêu việt. Đến nỗi không thể ngồi im làm việc gì đó quá 5 phút vì thế rất chán. Vì chán nên phải search xem có gì vui, phải lên face, phải check zalo, phải lướt web lấy động lực. Rồi động lực không thấy, chỉ thấy lạc luôn trong mớ bòng bong.

Hoặc loại thói quen khác: “Khó quá or bí quá or ngại quá. Thôi làm việc khác cái đã”. Cũng khiến chúng ta không làm được việc gì ra hồn.

3. Thái độ sai lầm với bản thân công việc

Cái cách chúng ta cảm nhận về công việc cũng là một loại vấn đề dẫn đến việc mất tập trung. Vì chúng ta xem nó như một việc bắt buộc hay nhàm chán, vô nghĩa, thì sao chúng ta tập trung vào nó được. Cũng như con người, không có công việc nào đó là hoàn toàn nhàm chán hay vô nghĩa cả. Chỉ là cách chúng ta cảm nhận và suy nghĩ về giá trị công việc thôi.

Sự thiếu kiên nhẫn cũng khiến chúng ta không thể tập trung. Nếu công việc bạn làm khiến bạn mất kiên nhẫn vì bạn cho rằng nó quá nhỏ bé so với năng lực của bạn. Thì bạn phải tích lũy được giá trị đủ để chuyển sang đảm nhiệm thứ lớn hơn đã. Hãy kiên nhẫn và tập trung làm tốt công việc hiện tại đã. Cá nhân tôi trước đây cũng gặp vấn đề này. Hãy xem công việc hiện tại là nấc thang dẫn lên bước tiếp theo.

Việc tập trung rõ rang khác biệt với các công việc khác nhau. Mât tập trung dường như chỉ xảy ra với những công việc được chúng ta xem là nhàm chán, hay áp lực, khô khan…

Còn một bộ phim, một quyển sách hay một trò chơi chúng ta yêu thích, chúng ta có thể chơi nhiều giờ, thậm chí cả ngày. Điều này chứng tỏ thái độ và sự hứng thú với từng công việc có tác động tới khả năng tập trung rất lớn với một người.

Vấn đề là: khi thái độ ban đầu tiêu cực thì sự tiêu cực sẽ tiếp tục được nuôi dưỡng ngay trong quá trình chúng ta thực hiện, đó là lý do tại sao chúng ta cần khởi đầu công việc với một tâm thái tích cực.

4. Chờ đợi cảm hứng để bắt đầu tập trung: chúng ta luôn nghĩ, với một việc quan trọng và thiêng liêng như này, mình phải có hứng đã. Nhưng hãy cứ bắt đầu do something, cảm hứng sẽ đến nhanh hơn bạn tưởng.

5. Niềm tin sai lầm về khả năng tập trung

Rất nhiều người, trong có cũng từng có cả tôi, quan niệm rằng: tập trung là một tài năng đặc biệt mà số ít người mới làm được. Tôi cũng đã từng tự huyễn hoặc mình không có khả năng tập trung, chóng nản. Sự gắn mác bản thân như vậy rất nguy hiểm, vì chúng ta sẽ chấp nhận hạn chế đó cả đời chứ không nỗ lực thay đổi. Sự thất sự tập trung là một năng lực do rèn luyện mà có.

Phần tiếp theo sẽ là phần quan trọng nhất của chuỗi bài viết về chủ đề tập trung, trong đó, tôi sẽ chia sẽ những phương pháp hiệu quả mà tôi đã áp dụng để tăng sự tập trung lên 4 lần trong 1 tháng.